Em hoàn toàn không hiểu tại sao Rihana có thể quay lại, tiếp tục yêu Chris Brown trong khi đã bị chàng ta đánh đập thậm tệ, đến mức nàng phải nhập viện, còn chàng phải vào tù.
Ấy đấy, sự đời nhiều khi lạ thế, hay đúng hơn là tình yêu muôn đời vẫn lạ thế!
Em thật tình chẳng ưa Rihana nhưng vẫn không thể phủ nhận được sự nóng bỏng, tài năng và nổi tiếng của nàng. Nghĩa là, quanh nàng có khối gã đàn ông muốn được khoác lên mình danh phận “người tình của Rihana”, thế nhưng nàng lại chọn một gã đen bóng, trọc lóc, cộc lốc và nổi tiếng kém mình nhiều lần là Chris Brown.
Sự thật là có quá nhiều trường hợp khác, giống như Rihana đang hiện hữu xung quanh em. Em thấy người ta yêu nhau, đánh đập nhau không thương tiếc và rồi lại vẫn yêu nhau. Có điều gì hấp dẫn khó cưỡng trong tình yêu mà khi lý trí bảo thôi đi, con tim lại vẫn ngập ngừng bước tiếp?!
Người đời vẫn nói, yêu là ngu muội. Ừ thì có lẽ, chỉ từ “ngu muội” mới có thể giải thích được những trường hợp này mà thôi.
Chẳng những là nỗi đau về thể xác, đa phần người khác khi yêu còn chịu đựng những ngược đãi tinh thần khó lòng chấp nhận được. Thiên hạ vẫn nói, à không, những người thông thái vẫn nói “Đau, tự ắt sẽ buông”, nhưng nhiều trường hợp, dù đau cách mấy vẫn không buông đấy thôi. Bởi, một khi đã si mê thì khó có thể nói được điều gì. Hoặc bởi tình yêu vốn là một mớ bòng bong, một vòng luẩn quẩn; có khi, hôm nay đau đến tột cùng, ngày mai đã lại lên đến thiên đường với một câu yêu thương được trao – dù chẳng biết thật tâm hay không. Rồi cứ quẩn quanh như thế, cho đến ngày có ai đó chợt nhận ra “ta đã phí hoài quá nhiều” trong một thứ tình mộng du, không lối thoát. Khi ấy, đã là quá muộn, muốn thoát ra càng khó.
Có những người khi đau quá, tìm cách buông tay rồi quay lại trả thù. Những người ấy – mặc nhiên – mặc định rằng mình đã hết yêu, đã quên đối phương một cách dễ dàng. Nhưng có lẽ họ không hiểu, còn hận là còn yêu, còn muốn làm người ta đau khổ là còn lưu luyến với những kỷ niệm, với quá khứ, với thứ tình mình từng muốn sống chết cùng. Họ nên biết, cách trả thù người yêu cũ tuyệt vời nhất là quên hẳn người ấy đi; thay vì từng ngày nuôi ý chí trả thù thì hãy dùng hai mươi tư giờ đó tập cách mà quên. Hoặc có thể xếp ký ức xưa vào một góc nào đó trong tim, cảm ơn người đã từng làm mình đau và cố gắng sống thật tốt khi không có người ta.

Với tình yêu, người ngoài cuộc không hiểu được, người trong cuộc lại càng không. Người ta khó lòng hiểu tại sao lại yêu nhiều đến thế, cũng có khi chẳng hiểu rốt cuộc mình có đang yêu hay là không. Chẳng cách nào đoán định, đong đếm được cái thứ tình khiến con người ngây dại, quên bản thân mình đi ấy.
Khi yêu, người ta hầu như quên đi rằng mình cũng đang sống và mình đang rất đau. Khi ấy, chỉ cần có miếng ăn về tinh thần là đã đủ no cả một đời. Lạ thay và cũng kì diệu thay, sao lại có loại cảm xúc mãnh liệt đến thế, có sức mạnh lớn đến thế, có thể xoa dịu hết thảy những nỗi đau. Mà càng làm người ta đau, người ta lại càng yêu hơn.
Có lẽ, gần đây khi hát bài “Diamond”, là nàng Rihana đang nhớ đến những kỷ niệm đẹp ngày xưa và mộng tưởng về hiện tại, tương lai bên chàng Chris Brown nên mới hay đến thế, say sưa đến thế và ngọt ngào đến thế…
Ầy thì, si tình nào đâu là cái tội!