ĐIÊN.

Tự dưng muốn đặt tay gõ điều gì đó, sau bao lâu để những tâm sự tự do meo mốc. Cuộc đời đang buồn, đang lãng đãng trôi qua từng ngày không lý do, không mục đích, không niềm vui và không day dứt với tình yêu.

Chẳng hiểu mình đang mong muốn chuyện gì hơn thế này nữa. Hay là, trong khi ăn sướng mặc sung, con người ta vẫn cần một bờ vai, một đôi tai lắng nghe những nức nở trong lòng mình?! Có lẽ, lúc này đây, mình đang rất cần, rất cần một hình hài như thế…

Nắng nóng lên. Nhưng bản thân dường như lại thấy vô cảm. Lạ kỳ thay. Đôi khi không hiểu nổi chính mình nữa, muốn gào, muốn thét, muốn buông xuôi tất cả để chạy trốn. Nhưng cũng không biết là muốn chạy trốn khỏi cái gì. Quá khứ ư? Gia đình ư? Chồng ư? Thiên thần nhỏ của mình ư? Không, là con người mình cơ!

Hay ho quá nhỉ. Cuộc đời sao bỗng dưng trở nên nhạt nhẽo thế này? Thiết tha gì đó đi, quyết tâm làm gì đó đi và yêu ai đó thật nhiều đi… có được không?

Điện thoại đã tắt. Những trầm nổi ngoài kia, những mối bận tâm ngoài kia cũng theo đó trôi xa trong giây lát. Thế đấy, đôi khi điên khùng là thế đấy. Mặc cho con tim muốn reo, muốn hát hay muốn nhỏ lệ trong kia, mình cũng cứ kệ thế thôi!

QUYẾT TÂM

Sáng nay đã tự mình hạ quyết tâm, sẽ nghiêm túc trở lại trong mọi vấn đề. Cố gắng hoàn thiện mọi công việc mà mình đang có, bỏ xa những nghi ngờ về khả năng của bản thân. Tự tin rằng mình có thể làm được, có thể làm tốt và hơn thế nữa, mình có thể tạo dựng được một tương lai tươi sáng!

Cố gắng nhé, cố gắng nhé Linh!!!

8.36 am, 13th May, 2013.

Đau rồi liệu có buông?

Em hoàn toàn không hiểu tại sao Rihana có thể quay lại, tiếp tục yêu Chris Brown trong khi đã bị chàng ta đánh đập thậm tệ, đến mức nàng phải nhập viện, còn chàng phải vào tù.

Ấy đấy, sự đời nhiều khi lạ thế, hay đúng hơn là tình yêu muôn đời vẫn lạ thế!

Em thật tình chẳng ưa Rihana nhưng vẫn không thể phủ nhận được sự nóng bỏng, tài năng và nổi tiếng của nàng. Nghĩa là, quanh nàng có khối gã đàn ông muốn được khoác lên mình danh phận “người tình của Rihana”, thế nhưng nàng lại chọn một gã đen bóng, trọc lóc, cộc lốc và nổi tiếng kém mình nhiều lần là Chris Brown.

Sự thật là có quá nhiều trường hợp khác, giống như Rihana đang hiện hữu xung quanh em. Em thấy người ta yêu nhau, đánh đập nhau không thương tiếc và rồi lại vẫn yêu nhau. Có điều gì hấp dẫn khó cưỡng trong tình yêu mà khi lý trí bảo thôi đi, con tim lại vẫn ngập ngừng bước tiếp?!

Người đời vẫn nói, yêu là ngu muội. Ừ thì có lẽ, chỉ từ “ngu muội” mới có thể giải thích được những trường hợp này mà thôi.

Chẳng những là nỗi đau về thể xác, đa phần người khác khi yêu còn chịu đựng những ngược đãi tinh thần khó lòng chấp nhận được. Thiên hạ vẫn nói, à không, những người thông thái vẫn nói “Đau, tự ắt sẽ buông”, nhưng nhiều trường hợp, dù đau cách mấy vẫn không buông đấy thôi. Bởi, một khi đã si mê thì khó có thể nói được điều gì. Hoặc bởi tình yêu vốn là một mớ bòng bong, một vòng luẩn quẩn; có khi, hôm nay đau đến tột cùng, ngày mai đã lại lên đến thiên đường với một câu yêu thương được trao – dù chẳng biết thật tâm hay không. Rồi cứ quẩn quanh như thế, cho đến ngày có ai đó chợt nhận ra “ta đã phí hoài quá nhiều” trong một thứ tình mộng du, không lối thoát. Khi ấy, đã là quá muộn, muốn thoát ra càng khó.

Có những người khi đau quá, tìm cách buông tay rồi quay lại trả thù. Những người ấy – mặc nhiên – mặc định rằng mình đã hết yêu, đã quên đối phương một cách dễ dàng. Nhưng có lẽ họ không hiểu, còn hận là còn yêu, còn muốn làm người ta đau khổ là còn lưu luyến với những kỷ niệm, với quá khứ, với thứ tình mình từng muốn sống chết cùng. Họ nên biết, cách trả thù người yêu cũ tuyệt vời nhất là quên hẳn người ấy đi; thay vì từng ngày nuôi ý chí trả thù thì hãy dùng hai mươi tư giờ đó tập cách mà quên. Hoặc có thể xếp ký ức xưa vào một góc nào đó trong tim, cảm ơn người đã từng làm mình đau và cố gắng sống thật tốt khi không có người ta.

454077

Với tình yêu, người ngoài cuộc không hiểu được, người trong cuộc lại càng không. Người ta khó lòng hiểu tại sao lại yêu nhiều đến thế, cũng có khi chẳng hiểu rốt cuộc mình có đang yêu hay là không. Chẳng cách nào đoán định, đong đếm được cái thứ tình khiến con người ngây dại, quên bản thân mình đi ấy.

Khi yêu, người ta hầu như quên đi rằng mình cũng đang sống và mình đang rất đau. Khi ấy, chỉ cần có miếng ăn về tinh thần là đã đủ no cả một đời. Lạ thay và cũng kì diệu thay, sao lại có loại cảm xúc mãnh liệt đến thế, có sức mạnh lớn đến thế, có thể xoa dịu hết thảy những nỗi đau. Mà càng làm người ta đau, người ta lại càng yêu hơn.

Có lẽ, gần đây khi hát bài “Diamond”, là nàng Rihana đang nhớ đến những kỷ niệm đẹp ngày xưa và mộng tưởng về hiện tại, tương lai bên chàng Chris Brown nên mới hay đến thế, say sưa đến thế và ngọt ngào đến thế…

Ầy thì, si tình nào đâu là cái tội!

Nắng Hà Nội tiễn em…

Em đã gói gọn những thứ cần thiết để chuẩn bị cho lần xa Hà Nội thật xa… nhưng còn nhiều điều không tài nào em gói được, có chăng là bởi chúng quá to, quá nặng…

Hà Nội nắng lên, mà vẫn gieo cho em cái cảm xúc nao nao, hanh hao xâm lấn cả tâm hồn. Em thấy lòng mình chùng lại, những yêu thương đã ngủ quên hay bỏ em đi mất. Tự dưng em thấy mông lung, mơ hồ ngay trong chính căn nhà mình và trước những tháng ngày ở tương lai gần. Em chẳng biết nói sao cho thỏa, chẳng biết bấu víu vào đâu mà chặt đứt cái cảm giác đáng ghét này đi. Có ai hiểu được em? Có ai, có ai thấu hiểu nỗi lòng em…

Trái tim em bỗng trở nên non nớt, yếu mềm như chưa từng vậy. Ngay lúc này đây, em thấy mình cần được vỗ về, cần được xoa dịu, cần được nâng niu những giọt nước mắt đang chực trào khỏi mi…

Em sắp xa thật rồi, xa những dấu yêu đất hà thành. Mỗi thứ giản dị chốn này liệu có còn vẹn nguyên khi em trở lại, hay chăng em có còn vẹn nguyên là em của hôm nay khi một mai em lại đặt chân về đây…

Em thích Hà Nội mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và cả mùa đông nữa, nhưng mùa Hà Nội em đang nhớ nhất lúc này lại là cái mùa nào đấy có tên “chuyển giao”. Khi lá vàng trên những tán cây theo gió đu mình, đáp xuống mặt đất, lao xao… Khi những cành cây còn lại vươn tấm thân xương xẩu nguệch ngoạc trên bầu trời những nét vẽ bức tranh cuộc đời… Khi em nghe gió cựa mình khe nhẽ, đùa vui mái tóc ai… Là khi em thấy mình cũng đang theo Hà Nội mà lớn lên, chuyển giao…

Bao năm nay em cứ lặng lẽ ở chốn này, cứ theo guồng thời gian mà trôi vậy… cho đến một ngày, những bước ngoặt lớn trong cuộc đời bất giác tìm em. Em giang tay đón nhận, âu yếm những điều tuyệt vời mới, nhưng không khỏi những lúc giật mình xót xa, cô đơn, sầu buồn… Em đã đánh mất quá nhiều thứ mà sẽ không bao giờ còn tìm thấy được nữa.

lavender_bouquet_2_hd_widescreen_wallpapers_2560x1600

Lần về quê đoàn viên này với em cũng thật khác. Em không được chạy nhảy, vui đùa, tung tăng khắp chốn, hả hê cái không khí tết như mọi năm nữa. Tết nay, em phải thực hiện những thiên chức mới, ở một không gian mới, mà em vẫn chưa thể quen. Những bỡ ngỡ, em sợ. Những vụng về, em lo. Những trách nhiệm, em rối bời… Em mong những ngày tiếp theo đây sẽ qua nhanh thật nhanh. Bởi, Em đang mong thiên thần của mình chào đời mạnh khỏe, vững yên trong vòng tay em… Đến lúc đó, có lẽ những nhọc nhằn trong suy nghĩ của em sẽ được vơi bớt phần nào. Em sẽ chỉ à ơi câu hát ru và tìm niềm hạnh phúc của mình trong nụ cười của con…

Viết cho người đang ở lại

Độ này, tôi có thời gian khá nhiều để ngồi lướt facebook và vô tình bắt gặp tâm tư của những… người ở lại. Là những người còn sót lại sau một cuộc tình, khi nửa kia đã rũ bước đi tìm nửa mới của đời mình.

Có người vào trang cá nhân của người yêu cũ, like tất cả những status có xen lẫn chút buồn bã của người ta, like tất cả những bức ảnh của người ta, nhưng lại ngoại trừ những thứ liên quan đến hạnh phúc của người ta như từng câu yêu thương hay bức ảnh nào đó có đôi cười tươi âu yếm. Tôi đoán, người ở lại này đang tiếc nuối lắm, nhưng cũng ích kỷ lắm, thế nên giờ mới ngồi gặm nhấm nỗi đau. Tôi biết, người ở lại này đã từng vì bố mẹ phản đối mà rũ bỏ tình yêu của mình. Nồng nàn 4 năm nhưng nhanh chóng buông tay trong 1 giây. Còn người con gái kia, đau đớn tột cùng trong một thời gian dài, rồi cũng quyết cất bước mông lung bước theo một hành trình khác. Vì lòng tự trọng mà khi người con trai phụ tình kia quay lại tìm kiếm, van nài, người con gái đã không hề rơi một giọt nước mắt, nhất quyết gạt nỗi nhục tình sang một bên cho cơ hội mới dội về.

Trong chuyện tình của họ, có sự thế thân thường thấy. Người ra đi trở thành người ở lại. Người từng đau nay lại là người ra đi.

Thế nhưng, vẫn hiện rõ trước mắt tôi là câu chuyện của một người ở lại khác, chẳng thể nhanh chóng đổi vai như trường hợp ở trên. Ấy là một chàng trai bị rơi mất tình yêu 5 năm của mình trong phút giây lơ đãng. Người ta thường vô tình đánh rơi nhiều thứ, vô hình có, hữu hình có. Nhưng đối với chàng trai này, thứ vô hình bị đánh rơi ấy lại quá lớn. Nên điều còn sót lại không chỉ là tiếc nuối giản đơn, mà còn là nỗi đau khiến trái tim vụn vỡ. Người con gái đi xa, bước theo một người đàn ông khác. Còn chàng trai trở thành người ở lại, suốt ngày không giấu được cảm xúc của bản thân mà để nó tự do tuôn chảy trên trang mạng xã hội có quá nhiều người theo dõi. Đương nhiên, có người cảm thông, nhưng cũng có vô số kẻ thấy đáng thương. Tội nghiệp, là cái từ mà người ta nghĩ đến đầu tiên khi đọc những dòng chữ níu kéo trong bất lực của chàng. Còn người con gái kia, vẫn ngày ngày tự nhiên show hạnh phúc mới của mình như chứng minh với thiên hạ một điều gì đó, điều mà có lẽ ai cũng biết. Vậy thì người ở lại ơi, có nên để cho người ngoài cuộc biết được những tâm tư chẳng mấy hay ho của mình?

Còn có những cặp đôi cũ, đã hủy kết bạn với nhau ngay sau khi chia tay. Không biết, họ muốn giấu giếm điều gì, xóa bỏ điều gì hay ngăn chặn điều gì… Mà cái điều gì ấy, có khi là những kỷ niệm cũ, một tình yêu cũ và là những cập nhật mới, hẳn nhiên. Thế nhưng có người ra đi, có người ở lại, vẫn len lén vào trang cá nhân của người cũ… len lén hi vọng rằng người ấy vẫn còn nhớ đến mình, dù người hủy mối quan hệ có phải là mình hay không. Trong hư có thực, bởi thế, cái mạng xã hội tuy ảo nhưng lại chứa đựng những cảm xúc rất thật. Con người đôi khi khó mà phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo ở cái chốn mọi người cứ vờn nhau không ngừng như thế.

Lavender Field

Trong một cuộc tình đã qua, có sự xoay vòng liên hồi giữa vị trí của người ra đi và người ở lại. Chỉ cần là đã từng yêu thương thật lòng, thì những ký ức ngọt ngào ngày xưa sẽ không thể xóa nhòa. Người này nhớ ở thời điểm hiện tại, còn người kia nhớ ở tương lai xa hơn. Cứ thế, tình yêu cũ vẫn luôn nằm ở một góc nào đó trong trái tim của hai kẻ từng yêu. Đôi khi nó sẽ được lôi ra, đánh bóng nhưng sẽ lại nhanh chóng bị ném vào sâu tận đáy bởi những tình yêu mới. Cũng có thể nó sẽ chẳng hề còn được gọi tên, nhắc đến, bởi cả hai người đều đã ra đi, tìm được hạnh phúc khác cho riêng mình, một cách viên mãn. Khi đó, chẳng ai là người ở lại.

Thế nên đừng nghĩ rằng mình là người đau hơn, đang là người ở lại và cứ tiếp tục gặm nhấm những nỗi đau tình, oán trách số phận đã đang tâm mang người ấy đi xa. Mà hãy cố gắng tiếp tục sống vui, nhanh chóng bước ra khỏi vị trí cũ, vị trí hiện tại và tìm kiếm cho mình một nơi chốn mới thật tuyệt vời: Là người ở lại mãi mãi trong trái tim của một người khác – người biết nâng niu tình yêu của mình.

Bởi, “Tình yêu sẽ đến với những ai vẫn hy vọng dù đã từng thất vọng, vẫn tin tưởng dù từng bị phản bội, vẫn yêu thương dù từng bị tổn thương”…

Rên, 4.05pm, 24/1/2012.

Con yêu,

Người mẹ nào cũng vĩ đại phải không?

Hay cứ giả vờ thế đi, để mẹ của con nhanh chóng lên đường làm một người vĩ đại, con nhé!

Con yêu,

Thời gian để mẹ con mình làm quen với nhau gấp quá, vội quá nên tình yêu mẹ dành cho con cũng đến nhanh như phép màu trao tay vậy. Mẹ phải tập làm quen với việc mình đang mang theo một thiên thần nhỏ mỗi phút, mỗi giây trong cuộc đời. Mà cái nhiệm vụ đầu tiên này, đến nay, mẹ vẫn chưa hoàn thành được. Xấu hổ quá con nhỉ, chỉ còn hơn một tháng nữa là con chào đời rồi cơ đấy. Mẹ chưa chuẩn bị sẵn được điều gì cả, chỉ những vụng về trong suy nghĩ, thiếu vắng trong kỹ năng là có đủ mà thôi. Nhưng mẹ thiết nghĩ, trong mỗi người phụ nữ đều có bản năng làm mẹ. Nên con cứ yên tâm ra đón cuộc đời, còn đôi tay mẹ luôn sẵn sàng nâng bước chân con.

Con ạ,

Bản thân mẹ vốn lẻ loi trong những xô bồ thành phố này, và khi bất ngờ có con, mẹ phải học cách mà đối mặt với cuộc sống, đón nhận những điều mới mà mẹ không nghĩ là nó đến nhanh đến vậy. Mẹ không có thời gian cho những yếu đuối tự tâm can lên tiếng, phải cố gắng gượng vượt qua những sợ hãi không biết giãi bày cùng ai và học cách nói mẹ vẫn ổn khi thân thể mệt nhoài. Mẹ chưa một lần đòi chút quyền lợi nào khi đang mang con trong mình và dù có nặng nề đến bao nhiêu, mẹ vẫn dùng lý trí vực dậy đôi chân, đôi tay, để thoăn thoắt gấp năm, gấp mười thời con gái. Bởi mẹ không muốn người khác nhìn vào mình với con mắt thương hại. Nếu mẹ cứ giãy giụa trong niềm đau, người ta sẽ chỉ ném cho mẹ những câu an ủi không thật tâm và những nụ cười nửa miệng phía sau lưng. Vì thế nên họ chỉ cần biết, rằng cuộc sống của mẹ vẫn ổn và mẹ vẫn đang hạnh phúc lắm. Thế là đủ, đủ để mẹ ngẩng mặt lên mà mỉm cười với cuộc đời đúng không? Như là, mẹ cũng đang vĩ đại dần dần đấy chứ, nhỉ, con yêu nhỉ? ^.^

417020_556049921076264_562160653_n

Con thương mến,

Khi con ra đời, hẳn nhiên, mẹ sẽ dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho con, chia tình yêu dành cho bố con ra ba phần và dành cho con luôn hẳn hai phần. Những ước mơ, hoài bão còn dở dang trong cuộc đời mẹ, nếu có thể, mẹ mong con có thể hoàn thành được. Những điều tốt đẹp nhất từ mẹ, từ bố, mẹ hi vọng con được thừa hưởng và ngoại trừ cái tâm hồn đa cảm này ra. Mẹ không muốn con của mẹ phải giãy giụa trong những cảm xúc yêu đương như mẹ đã từng. Hạnh phúc ngọt ngào là điều chắc chắn con xứng đáng nhận được. Và thảm hoa hồng rồi sẽ nâng bước chân con từ ngày thơ bé cho đến khi trưởng thành. Nhưng nếu được vỗ về trong tình yêu của bố mẹ, con sẽ không hư, vẫn sẽ là một đứa con ngoan, đúng không? Mẹ nguyện cầu là thế.

Nhưng mẹ cũng thật lòng mong con biết đến đầy đủ những cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố trong cuộc đời và mạnh mẽ để đương đầu với mọi khó khăn, thử thách. Mẹ mong con là một người tài giỏi, nổi trội trong xã hội và có thể gặt lấy chút danh nào đó cho gia đình của mình. Mẹ mong con là một người con gái xinh đẹp, thông minh trong cách đối nhân xử thế và sáng suốt trong tình yêu. Con đừng trách mẹ đã kỳ vọng quá nhiều, bởi cha mẹ nào cũng thế thôi và mẹ của con không là ngoại lệ. Nhưng vẫn có những người con đạt được sự kỳ vọng của bậc phụ huynh đấy con, thậm chí là vượt xa hơn thế nữa, nên con của mẹ hãy gắng là một trong số đó nhé.

Thiên thần của mẹ,

Có thể mẹ vụng về trong tất cả mọi chuyện, sẽ vụng về trong cả cách nuôi nấng con, nhưng chắc chắn một điều, là mẹ sẽ không hề vụng về trong cách yêu con. Bởi, đã là tình yêu thì  luôn hoàn hảo, con yêu ạ!

Tình chếnh choáng

Hà Nội. Đêm. Loang loáng những ánh đèn trên nhè nhẹ từng gợn sóng nước. Có hai người. Say nhau.

Tôi thích cái cách người với người chếnh choáng trong men tình như thế, nhìn nhau say đắm mà những tưởng khung cảnh thần tiên đang lả lướt quẩn quanh.

Tôi thích cái cách người với người biết từng ngày bên nhau là một món quà, yêu thương hết mình và rũ tình như đương nhiên không còn ngày mai nữa.

Tôi thích cái cách ấy – cách mà lớp trẻ yêu nhau.

Nhưng tôi cũng phải thích cái cách mà tôi đang yêu – cách một người già yêu một người già.

Tôi chưa già và tuổi của người ấy cũng chưa nhiều. Nhưng tâm hồn chúng tôi cằn cỗi gặp nhau, bởi khi đến chẳng phải là tình đầu, chỉ là tình sau cùng – không non nớt như độ hái hoa bắt bướm tặng người mình yêu – mà già như cái thuở ông bà ta ngày xưa thương nhau – cha mẹ se duyên nhưng trời xanh định lối. Ai dám bảo cái thời ấy không tồn tại chữ “duyên”?

Tôi với người ấy có khi yêu nhau chẳng nhiều lắm, nhưng đều đồng tình một chữ duyên, hai chữ phận. Ghép lại với nhau là thành một cặp, đứng bên cạnh nhau là thành một đôi. Và dầu không cố tình như thế thì ông trời cũng bằng mọi cách lôi chúng tôi vào chung một mái nhà. Ngày ấy – chẳng còn xa lắm nữa…

Cái cách mà hai kẻ già như chúng tôi bắt đầu tình yêu là thế, chẳng là nháy mắt đưa tình rồi hẹn hò lãng mạn rồi ngỏ lời rồi yêu. Cách mà chúng tôi đến với nhau, là gặp đấy, biết đấy… sẽ có ngày cùng nhau ngồi chung một chiếc xe hạnh phúc… là yêu, là trọn vẹn cho nhau.

Cách mà hai kẻ già yêu đơn giản lắm, không mù quáng đợi chờ trong cơn mưa, không ngọt ngào sẵn sàng chết vì nhau mà sâu sắc kiểu: ừ thì phần đời còn lại ấy, là của anh, là của em…

Tôi từng nhìn đời bằng lăng kính màu hồng và nhìn tình yêu bằng con mắt của một đứa chỉ suốt ngày xem phim Hàn Quốc. Tình đầu của tôi, đôi khi na ná vậy.

Nhưng khi tôi gặp kẻ già này, tôi buộc phải thực tế hơn, tôi biết tôi đang ở chỗ nào, tôi cần gì và ở bên người ấy, tôi cảm thấy được che chở, được bình an đến thế nào. Tôi không còn nhìn đời bằng đôi mắt trong veo mà bố mẹ cho từ khi sinh ra nữa. Mắt tôi bây giờ lúc sáng, lúc mờ. Lúc sáng để nhìn đời, còn lúc mờ tôi sẽ gọi kẻ già ấy đến để thỏa sức lung linh hóa hình ảnh của người.

Và tôi chỉ cần biết, kẻ già ấy cũng yêu tôi. Dù tình yêu ấy đơn giản, đơn giản lắm. Mà chẳng phải người ta vẫn bảo muốn thấy hạnh phúc thì phải đơn giản hóa mọi thứ đi đó sao. Với tôi, tình yêu đơn giản ấy là đủ để cùng xây dựng tương lai…

Tôi thích cả hai cách mà người trẻ yêu và người già yêu…

Người trẻ yêu đôi khi chỉ biết nhìn về những kỷ niệm trong quá khứ, sống hết mình ở hiện tại và chẳng cần biết đến ngày mai… để cảm xúc mặc sức thăng hoa…

Còn người già – như chúng tôi, yêu nhau khi chẳng quan tâm đến quá khứ, hiện tại có khi cũng được bỏ qua và chỉ màng đến tương lai mà thôi. Cái tương lai ấy, chung đôi.

Nhưng tôi vẫn thích cái cách mà tôi đang yêu hơn, theo cách thật tự nhiên… Bởi, với Tình – thì vẫn luôn có lúc chếnh choáng. Và nếu chếnh choáng mà vẫn tỉnh – thì quả thực là rất hay!